Search in
ADD SEARCH FILTER CANCEL SEARCH FILTER

Digital Archive International History Declassified

March 24, 1975

COMRADE LE DUAN’S COMMENTS IN A POLITBURO MEETING HELD 24 MARCH 1975, AFTER OUR VICTORY AT BAN ME THUOT (NOTES TAKEN BY COMRADE VO QUANG HO)

This document was made possible with support from the MacArthur Foundation

CITATION SHARE DOWNLOAD
  • Citation

    get citation

    In a Politburo meeting after the Ban Me Thuot victory, Le Duan gives comments on the progress and future direction of the general offensive to liberate South Vietnam.
    "Comrade Le Duan’s Comments in a Politburo Meeting Held 24 March 1975, after our Victory at Ban Me Thuot (Notes taken by Comrade Vo Quang Ho)," March 24, 1975, History and Public Policy Program Digital Archive, Mot So Van Kien Chi Dao: Tong Tien Cong Va Noi Day Mua Xuan Nam 1975, Chien Dich Ho Chi Minh [A Number of Guidance Documents for the Spring 1975 General Offensive and Uprising and the Ho Chi Minh Campaign] (Hanoi: Nha xuat ban Quan doi nhan dan, 2005), 213-214. Translated by Merle Pribbenow. https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/175987
  • share document

    https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/175987

VIEW DOCUMENT IN

English HTML

Our victory is bigger than we expected. Ban Me Thuot marks a turning point and the beginning of a great general offensive to liberate South Vietnam. The current victory cannot be separated from the victories we have won over the past ten years. This is the culmination of so many previous victories. The general offensive has begun; the Central Highlands opened the door. We will follow up by attacking Danang. Finally, we will liberate Saigon.

The enemy was taken by surprise in four different ways: he believed that we simply wanted to passively implement the Paris Agreement; he believed that if we wanted to launch a large attack we would not be able to do so until 1976; he did not fully comprehend his own weaknesses; he did not fully comprehend our strength.

We have sufficient time to mass our forces as quickly as possible to advance into Saigon. The decisive blow will be against Saigon; we control the area around Saigon, and we have a sapper division there. We must mass sufficient main force strength on Saigon’s outer perimeter to destroy three puppet divisions. We will use three divisions to destroy one of their divisions.

The masses in Saigon are in an uproar, and if we are strong in the area around Saigon, the behavior of the masses will change. If we launch political and military proselyting attacks a portion of the puppet forces will disintegrate and surrender. If we are able to achieve the element of surprise, our strength will be doubled or even tripled. In the future the political struggle in Saigon will rise to the fore.

We must maintain a firm grasp on our three punches: main force, lowlands, and cities – the three must act as one to create combined strength.

If we are able to advance quickly, then we must advance, without worrying about whether we have time to consolidate and regroup. We have Party committees throughout the rural countryside. Our province committees and regional committees have wielded governmental power for more than 20 years. The masses already know the revolution. Our problems will be the cities, Hue, Danang, and Saigon. The important thing is Eastern Cochin China and Saigon – if Eastern Cochin China is lost, Saigon will rise up. Our army must quickly seize this tremendous opportunity; the enemy is now disintegrating, so we must seize this opportunity by massing our forces as quickly as possible. We must pay attention to the Mekong Delta in order to destroy the enemy’s stockpile of reserve supplies and resources. The best leap forward that the revolution can make is to launch attacks and uprisings. Just go ahead and make military attacks, because when we do so, uprisings will break out immediately. We must win the greatest victory, the most profitable victory possible. We must not destroy bridges or supply warehouses and logistics facilities.

The enemy has been defeated, so he is pulling back to regroup his forces and hold his ground in order to be able to bargain with us. We will act to make him weaker as he regroups, to begin to weaken him from this moment on by annihilating his troops and by surrounding and isolating them.

Saigon already has a political movement in place, the masses already belong to us, and the masses are prepared. Our urban commando and sapper forces are already in position. Saigon is not like a number of large cities in other countries. The problem for us is to mass a very powerful force, 12 divisions – if we have overwhelming force, the situation will change. In the lowlands we must continue to take strong action to expand our control, we must not ignore the need to open up the lowlands.

VIETNAMESE (TRANSCRIPTION) HTML

ĐỔNG CHÍ LÊ DUẨN PHÁT BIỂU Ý KIẾN TRONG HỘI NGHỊ BỘ CHÍNH TRỊ NGÀY 24 THÁNG 3 NĂM 1975,  SAU THẮNG LỢI BUÔN MA THUỘT[1]

(Đồng chí Võ Quang Hồ lược ghi)

Ta thắng to hơn dự kiến. Buôn Ma Thuột đánh dấu một bước ngoặt mở đầu một cuộc tổng tấn công lớn giải phóng miền Nam. Thắng lợi bây giờ không tách rời thắng lợi của mười năm qua. Đây là diễn biến của bao nhiêu thắng lợi cộng lại. Cuộc tổng tấn công bắt đầu: Tây Nguyên mở đột phá khẩu. Tiếp tục tấn công Đà Nẵng. Cuối cùng giải phóng Sài Gòn.

Địch bị bất ngờ bốn cái: Cho rằng ta muốn thi hành Hiệp định Pa-ri một cách thụ động. Cho rằng ta muốn đánh lớn phải đến năm 1976. Chúng chưa hiểu hết chỗ yếu của chúng. Chúng chưa hiểu hết sức mạnh của ta.

Ta có đủ thời gian tập trung lực lượng nhanh nhất vào Sài Gòn. Đòn quyết định là Sài Gòn: quanh Sài Gòn ta làm chủ, có sư đoàn đặc công. Tập trung sức mạnh chủ lực bên ngoài Sài Gòn đủ tiêu diệt 3 sư đoàn ngụy. Ta sử dụng 3 sư đoàn tiêu diệt 1 sư đoàn của chúng. Quần chúng ở Sài Gòn rất sôi động, nếu ta mạnh xung quanh Sài Gòn thì quần chúng sẽ khác. Ta tấn công chính trị, binh vận sẽ có một bộ phận ngụy tan rã đầu hàng. Bảo đảm yếu tố bất ngờ thì sức mạnh của ta nhân lên gấp hai, ba lần. Nay mai chính trị ỏ Sài Gòn sẽ lên.

Phải nắm vững ba quả đấm chủ lực, đồng bằng, đô thị; ba dính làm một, làm sức mạnh tống hợp.

Nếu tiến được nhanh thì cứ tiến thôi, không sợ củng cố không kịp. Ở nông thôn đâu đâu cũng có cấp ủy. Các tỉnh ủy, khu ủy đã qua nắm chính quyền hơn 20 năm rồi. Quần chúng đã biết cách mạng rồi. Khó là ở đô thị, Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn. Cái quan trọng là miền Đông và Sài Gòn, mất miền Đông là Sài Gòn nổi dậy. Quân sự phải nhanh chóng chớp thòi cơ lớn: địch đang tan rã, cần nắm thời cơ tập trung lực lượng nhanh nhất. Chú ý đồng bằng sông Cửu Long để phá dự trữ của địch. Bước nhảy vọt cách mạng tốt nhất là tấn công và nổi dậy. Cứ tấn công rồi tức khắc có nổi dậy. Phải thắng to nhất, có lợi nhất: không phá cầu, không phá kho.

Địch thua, chúng co cụm cho mạnh, giữ để mặc cả với ta. Ta làm cho nó co cụm mà yếu, làm yếu ngay từ bây giờ: tiêu diệt sinh lực, bao vây.

Sài Gòn có sẵn phong trào chính trị, quần chúng là của ta rồi, quần chúng đã sẵn sàng. Lực lượng biệt động đặc công đã ém sẵn. Sài Gòn không như một số thành phố lón ở nước khác. Vấn đề là tập trung lực lượng rất mạnh 12 sư đoàn, có lực lượng áp đảo thì tình hình sẽ khác. Ở đồng bằng vẫn tiếp tục mở mạnh, không lơi việc mở nông thôn.

[1] Cục phó Cục Tác chiến Bộ Tổng Tham mưu.